CLB Phật Tử Trẻ HQ

Chương trình Từ Thiện mừng Quốc Tế Thiếu Nhi 2013



Xem thêm các bài viết tại


http://thienduyen.org/cac-chuyen-di/nam-2013/36-tinh-that-bong-lai-brvt


Trích đoạn từ một bài báo về tịnh thất Bồng Lai

Hơn 20 năm qua, tịnh thất Bồng Lai (xã Tân Hòa, huyện Tân Thành) trở thành mái ấm của những đứa trẻ mồ côi, bị cha mẹ bỏ rơi. Không những chỉ được cưu mang, nuôi nấng, những đứa trẻ bất hạnh này còn được sư thầy trụ trì Thích Thiện Minh đứng ra nhận làm con nuôi, với mong muốn khi lớn lên các em có đầy đủ giấy tờ pháp lý bước chân vào đời.

Sinh ra và lớn lên trong một gia đình nghèo ở Sài Gòn, tuổi thơ của sư thầy Thích Thiện Minh gắn liền với bao nỗi cực nhọc. Thầy từng làm thuê, ở đợ, trông trẻ cho những gia đình khá giả để được ăn cơm, có tiền phụ giúp ba mẹ. Năm 1983, khi 21 tuổi, thầy Minh bắt đầu xuất gia tu hành, quy y cửa Phật. Sau đó, thầy Minh tìm xuống vùng đất Tân Thành lập tịnh thất. Với số tiền ít ỏi, sư thầy tự vào rừng lấy cây, khuân đá để dựng lên ngôi tịnh thất bằng lá, sau này nhờ vào tấm lòng của những phật tử, chùa được sửa sang, xây dựng khang trang như bây giờ.

Thầy Minh nhớ lại, khoảng năm 1992, một lần thầy đi ngang chợ, chứng kiến cảnh một bé gái lang thang, xin đồ ăn dư thừa của người ta cho để ăn. Thầy đã đến bên đứa trẻ, ân cần hỏi han mới biết cháu bị cha mẹ bỏ rơi, không ai nhận nuôi. Xót thương cho một đứa trẻ phải sống lăn lóc giữa chợ, thầy Minh đưa cháu về chùa nuôi dưỡng. Cũng kể từ đó, mỗi lần gặp những đứa trẻ bất hạnh, không nơi nương tựa thầy Minh đều dang tay đón nhận. Đến nay, tịnh thất Bồng Lai đã trở thành mái ấm cho gần 100 trẻ bất hạnh mà một nửa là các trẻ dưới 3 tuổi, có bé chỉ mới 2-3 tháng, thậm chí là vài ngày tuổi nên việc chăm sóc rất vất vả.

Thầy Sáu- đệ tử của sư thầy Minh cho biết, những ngày đầu đón các cháu về nuôi, từ việc thay tã lót, ẵm bế, cho ăn một tay sư thầy lo liệu. Sau này mới có thêm những bảo mẫu làm công quả, tình nguyện phụ giúp. Kinh phí để nuôi các cháu phần lớn đều nhờ sự hỗ trợ của phật tử khắp nơi. Ngoài ra, hàng ngày sư thầy đi xin sữa, tã và quần áo để lo cho các cháu. Có những lúc 4-5 cháu bé cùng bị bệnh phải vào bệnh viện, sư thầy thức trắng đêm để lo cho các cháu.

Mơ một bông hồng cài áo

Mùa Vu lan đến, khách hành hương ghé Tịnh thất Bồng Lai tấp nập. Vài bông hồng đỏ cài trên ngực áo của họ vô tình rơi rớt ở sân chùa. Những đứa trẻ mồ côi, bị cha mẹ bỏ rơi nương náu ở đây vội nhặt lên cài lên áo mình...

Con ai đem bỏ chùa này? A Di Đà Phật, con thầy, thầy nuôi… Gần 100 đứa trẻ mồ côi hoặc bị cha mẹ bỏ rơi ngay khi mới chào đời hiện nương náu ở Tịnh thất Bồng Lai, xã Tân Hòa, huyện Tân Thành, tỉnh Bà Rịa - Vũng Tàu, em nào cũng thuộc lòng lời ca da diết này.

Tận tay cài các bông hồng đỏ thắm lên ngực áo chúng tôi, những thiếu niên lớn lên tại Tịnh thất Bồng Lai không giấu được những ánh mắt buồn bã. “Sư phụ của con nói ai được cài bông hồng đỏ là còn mẹ. Tại sao chúng con ở đây chưa bao giờ được cài bông hồng đỏ như thế?” - câu hỏi ngây ngô, vô tình của cậu bé 8 tuổi tên Phước như chạm vào trái tim của hàng trăm khách hành hương

98 trẻ mồ côi, bị cha mẹ bỏ rơi đã được thầy Thích Thiện Minh, trụ trì Tịnh thất Bồng Lai, nhận về nuôi dưỡng tại đây, lớn nhất đã trên 20 tuổi và nhỏ nhất chỉ vừa hơn 1 tháng tuổi. 98 phận đời này là 98 câu chuyện buồn khác nhau nhưng đều có điểm chung: Chưa trường hợp nào may mắn được người thân đến nhận cốt nhục. “Cũng có vài đứa được người thân đến thăm 1-2 lần rồi không thấy họ trở lại” - trụ trì Thích Thiện Minh cám cảnh.

Vươn lên trong sóng gió

Từng hoàn cảnh cụ thể của 98 đứa trẻ nương náu ở Tịnh thất Bồng Lai được thầy Minh nhớ tường tận. Đưa tay chỉ anh em ruột Tr.H.Ph (19 tuổi) và Tr. A.T (17 tuổi), ông hồi tưởng: “Trong một đêm mưa dông, có bà mẹ trẻ gầy nhom đến cổng tịnh thất xin gặp tôi để gửi 2 con. Lúc đó, bé trai Ph. mới tập đi chập chững, còn bé gái T. vừa biết lật.

Cô quỳ sụp dưới chân tôi, khóc vùi: “Tôi không biết cuộc sống của mình kéo dài bao lâu nữa, xin thầy cho gửi 2 đứa con bé bỏng này”. Nửa tháng sau, người mẹ trẻ đến thăm con, trông cô tiều tụy hơn. Ôm 2 con vào lòng, cô nức nở: “Có thể đây là lần cuối cùng mẹ đến thăm các con”. Nửa tháng sau, tôi nhận được tin cô chết vì ung thư giai đoạn cuối. Vì không người thân mai táng, bệnh viện phải chôn cất cô”.

Những đứa trẻ có cha mẹ chẳng may mất sớm, không người thân nương tựa được gửi vào Tịnh thất Bồng Lai xem ra vẫn còn may mắn hơn nhiều trường hợp không rõ đấng sinh thành là ai, hoặc chỉ biết tên mẹ thông qua giấy chứng sinh để lại trên người các em lúc bỏ rơi. “Nhiều trường hợp là con nữ công nhân hay con nữ sinh trót lầm lỡ. Cũng có nhiều cháu cha mẹ nghèo, sinh nhiều con rồi không có khả năng nuôi cũng mang đến bỏ ở tịnh thất này. Dù xuất phát ở hoàn cảnh nào, tất cả đều là những câu chuyện buồn mà không ai muốn nhắc đến” - thầy Minh cho biết.

Trong ngôi nhà chung Tịnh thất Bồng Lai, các đứa trẻ đều được đặt tên mới và mang họ Trương của trụ trì Thích Thiện Minh. Hơn 2/3 trong số này là trẻ từ 10 tuổi trở xuống. Không cùng máu mủ, ruột rà nhưng tất cả đều gọi nhau là anh em, đứa lớn thay nhau chăm đứa nhỏ. Cứ thế, những mầm xanh đã vươn lên trong sóng gió cuộc đời. Có em đã trưởng thành, đi làm, thỉnh thoảng về thăm tịnh thất. Nhiều em đang là sinh viên hay chuẩn bị vào đại học…

 

Trả nợ cho đời

Gần 30 năm trước, khi Tịnh thất Bồng Lai còn là ngôi chùa nhỏ lợp bằng lá dừa, thầy Thích Thiện Minh đã nhận nuôi vài đứa trẻ mồ côi, bị cha mẹ bỏ rơi. “Tôi mồ côi cha mẹ từ nhỏ, phải đi bú thép, lớn lên giặt đồ mướn, trông trẻ thuê. 21 tuổi, tôi bén duyên với cửa Phật và tâm nguyện nhận trẻ mồ côi nuôi dưỡng để trả nợ cho đời.

Điều tôi đau đáu mãi là tại sao không có cha mẹ nào đến nhận lại cốt nhục của mình, dù họ tự tay trao con cho chúng tôi? Nhiều người dưng, không máu mủ ruột rà mà còn đến đây nằng nặc xin nhận các cháu về làm con nuôi, cớ sao cha mẹ lại nỡ bỏ con cho đành?” - thầy Minh



http://giacngo.vn/phatgiaotuoitre/2011/12/13/7A6203/

 

Nơi nuôi dưỡng những hạt giống thiện lành… (Tu viện Minh Đạo)

Tấm lòng của một nhà sư trẻ

Sư Thích Minh Đạo được mọi người trong vùng núi Bồng Lai và khách thập phương biết đến là một “người cha” hiền lành, vui tươi, luôn quấn quýt bên đàn con nhỏ dại. Sư vốn được xuất gia tu học từ nhỏ nên đã phần nào hiểu được nỗi cô đơn, thiếu tình thương, sự chăm sóc của cha mẹ và mái ấm gia đình, bao nhiêu thời gian sư luôn dành trọn để chia sẻ và yêu thương các chú.

Đối với những chú có hoàn cảnh đặc biệt thì đa phần đều đầy ắp quá khứ đau buồn, bị cha mẹ bỏ rơi, không người thân thích…, vì vậy sư luôn tìm đủ mọi cách để khuyên nhủ, trải rộng tình thương, chở che để phần nào bù đắp nỗi mất mát, giúp các chú quên đi quá khứ của đời mình mà sống tốt hơn. 

Như là cổ tích

Sư kể, cách đây một tuần sư đã nhặt được một cháu bé khoảng 2 tháng tuổi bị cha mẹ bỏ rơi trước cổng chùa, với tình trạng cháu bé đang bị viêm phổi nặng. Cháu bé được sư kịp thời cứu chữa nên tạm thời qua khỏi cơn nguy kịch. Sư đặt tên cho cháu là Võ Tiến Đạt và lấy ngày Quốc khánh 2-9 để làm ngày sinh cho cháu.

Xa hơn một chút thì cách đây một tháng, sư được một ông cụ giao cho sư một cháu bé vừa tròn 2 tuổi để nhờ sư nuôi dưỡng, cha mẹ cháu ly hôn, không ai chấp nhận lãnh nuôi vì sợ ảnh hưởng đến cuộc sống cá nhân. Nhận thấy tuổi già sức yếu, sống nay chết mai, sợ khi qua đời cháu bé sẽ không ai nuôi dưỡng nên ông đã gởi cho sư để nhờ chăm sóc cho cháu bé được khôn lớn thành người…

Đó là hai trong số hàng chục câu chuyện về những mảnh đời trẻ thơ cùng chung số phận: mồ côi, không nhà… mà chúng tôi được nghe kể nơi đây - nơi dung chứa những thân phận với lòng bao dung rộng lớn!

Tâm nguyện chân thành

Đủ mọi lứa tuổi, các chú được sư lo cho đi học từ các cấp tiểu học, cho đến phổ thông trung học với một quy định chung “tốt nghiệp 12 rồi thì mới cho nghỉ”. Tuy nhiên, chú nào ham học, muốn tiến bước trên con đường tri thức thì sư sẽ cho vào các trường cao đẳng, đại học với biết bao khó khăn về phương tiện đi lại… 

Kinh phí chi trả hàng tháng cho các chú là trên 20 triệu đồng, khó khăn về mọi mặt nhưng sư cố gắng vượt qua tất cả chỉ mong sao cho các chú được cắp sách đến trường là niềm an ủi vô cùng to lớn.

 “Đối với tôi, việc học cho các chú được đưa lên hàng đầu, kiến thức thế học, Phật học vững chắc, nhận thức đúng đắn thì sẽ giúp các chú có được một hành trang để phụng sự cho đạo pháp mai sau và mang lại lợi ích cho đời”, sư Minh Đạo tâm niệm. 

Không chỉ thế, nơi tu viện Minh Đạo còn đón nhận rất nhiều những vị sư, chú tiểu hảo tâm xuất gia nên khi được tu học trong tình thương của sư Đạo thì các chú chuyên tâm vào việc học và đạt được những thành tích xuất sắc. Chẳng hạn như sư Minh Định, thủ khoa của Đại giới đàn Huệ Lưu - TP.HCM (năm 2008) - vị đệ tử đã gắn bó với sư từ khi mới bắt đầu hình thành tu viện.

Cùng chung một tâm nguyện đó, chú Huệ Minh hiện đang học lớp 10 chia sẻ với chúng tôi: “Thấy thầy cơ cực, hy sinh cuộc đời trai trẻ của mình để lo cho chúng con được sống và học tập tốt trong môi trường đạo đức, con thương thầy lắm! Mong sao con mau trưởng thành, khôn lớn để phụ với thầy một tay lo cho các chú nhỏ hơn con, để thầy bớt cực…”.

Khi tôi hỏi về niềm vui nhất của sư đối với các chú là gì, sư cười và bày tỏ: “Nhìn thấy các chú tiểu, mỗi buổi sáng tung tăng cắp sách đến trường, tôi có niềm tin vô cùng to lớn, bởi vì các chú như những hạt giống thiện lành đang được sinh trưởng trong vườn hoa Phật pháp”.

Chặng đường dài còn xa, còn đi nữa…

Để lo cho các chú được đầy đủ phương tiện tốt mà tu học, sư phải cố gắng dành dụm, tiết kiệm những khoản tiền từ sự trợ giúp của các nhà hảo tâm, mạnh thường quân, và đồng bào Phật tử gần xa để lo cho các chú được ấm no đầy đủ.

Tưởng chừng những khó khăn chỉ dừng lại ở đó, đối với sư làm sao để các chú tiểu được xuất gia tu học trọn đời trong giáo pháp, giáo dục các chú thành người đạo đức, biết yêu thương chúng sanh và quý trọng con đường đạo để đi hết cuộc đời tu hành là điều trăn trở. Làm thế nào để các chú lìa bỏ những thói hư tật xấu, xa lánh mọi thú vui trần tục là niềm mong ước. 

Khó khăn nhất là hiện nay đa phần các chú đang ở trong lứa tuổi trưởng thành, ít nhiều gì cũng bị những lối sống, suy nghĩ, hành động không lành mạnh xâm nhập vào trong tâm thức, sẽ phá đi tâm hồn trong sáng và lý tưởng xuất trần của các chú. Nỗi trăn trở cùng những bộc bạch chân thành đó, chúng tôi cảm nhận như tấm lòng của một người cha dành cho con trẻ, không khác!


BTC

 

Hoạt động
Phật Sự

Trợ Duyên

    Thống kê

    Tổng lượt truy cập783761
    Đang truy cập62
    logo footer

    CHÙA HẢI QUANG
    71/13 NGUYỄN BẶC (Khu Chợ Phạm Văn Hai ), P.3, Q.Tân Bình,TP. HCM
    Điện thoại: 08.3.842.0597 - 08.3.991.6689
    Bản quyền thuộc về Chùa Hải Quang